Đó là những lần họ cùng nhau
nắm tay trên phố. Là những lần
mong lại được gặp nhau sau
cuối ngày hò hẹn. Là ngày thứ
Bảy và Chủ Nhật, có hơi ấm anh
mỗi khi tỉnh giấc vào buổi sáng
một ngày cuối tuần rảnh rỗi...
Trước khi họ gặp nhau, cả hai
vẫn còn là những trái tim cô độc
trong hàng ngàn trái tim cô độc
giữa lòng Sài Gòn tấp nập. Cô
không còn nhớ, lúc ấy có từng
tủi thân hay không? Chỉ khi vô
tình một ngày, họ tìm thấy
nhau. Tình yêu như một vòng
tròn, và những người yêu nhau
sẽ dừng tại một điểm trên vòng
tròn ấy. Và cuộc sống vẫn là
những vòng quay tiếp nối. Tình
yêu không phải là thứ xa lạ với
cô. Giáng Sinh năm đó, anh
đứng đợi cô dưới trời mùa Đông.
Vội vã nắm lấy tay cô. Thế là cô
không còn là một trái tim đơn
độc. Không lâu sau, họ ngủ cùng
nhau trong một căn phòng nhìn
xuống sông Sài Gòn của anh.
Đó là những lần họ cùng nhau
nắm tay trên phố. Là những lần
mong lại được gặp nhau sau cuối
ngày hò hẹn. Là ngày thứ Bảy và
Chủ Nhật, có hơi ấm anh mỗi
khi tỉnh giấc vào buổi sáng một
ngày cuối tuần rãnh rỗi, hay
những lần anh và cô lảm nhảm
với nhau vài câu chuyện không
đầu không cuối, để rồi cả hai bất
chợt cười khì, bình yên ngắm
nhìn nhau trong căn phòng rộng
lớn.
Để mỗi sáng thứ Hai, anh bảo
"Anh đi nhé !" lúc chuẩn bị ra
về. Cô sẽ lại cười. "Anh đi cẩn
thận nhé !"... Cô đứng dựa vào
thành bếp, nhâm nhi tách café
vừa pha. Mùi café hoà vào làn
không khí toả khắp căn phòng
khi anh rời cửa bước đi. Hôm
qua, anh mặc chiếc áo dạ màu
nâu đất. Nhìn anh thật hiền.
Cuộc sống là những nối tiếp giản
dị. Rất giản dị. Deli nhảy tót lên
bàn, đứng dụi đầu vào lưng cô.
Cô đặt tách café rồi bế thốc nó
trên tay.
Họ chưa một lần tỏ tình với
nhau, nhưng những cái nắm tay,
cái ôm hôn, những đêm cả hai
hoà vào nhau đều đến thật tự
nhiên, như thể giữa họ có một
chất xúc tác hiệu quả để gắn kết
hai con người đã từng thấy mình
đơn độc. Trước khi 24 tuổi, cô
luôn tự đặt cho bản thân quá
nhiều câu hỏi. Về những nồng
nàn, ngọt ngào, về một trái tim
mãnh liệt yêu thương, về những
mối tình đã qua, đều lần lượt vơi
đi. Và khi cô gặp anh. Cô luôn tự
hỏi mình: “Sẽ còn lại gì yêu
anh?”. Anh là một người lạ trong
đời cô hoàn hảo. Anh chu đáo,
ân cần, và hoàn thành tốt vai
trò của một người tình hoàn
hảo. Cô mãn nguyện về mọi
chuyện. Nhiều lúc, cô cảm thấy
mọi thứ gần như là quá đủ. Một
người tình. Không hẹn ước.
Không khẳng định nhiều về mối
quan hệ giữa cô và anh. Trái tim
đã không còn như một đại dương
thênh thang. Cô chỉ hy vọng mọi
thứ trôi qua thật chậm, thật
chậm như khi nằm nhìn anh, để
cảm giác cô đơn không còn giãy
giụa nữa.
Nhưng rồi một ngày. Vào năm 24
tuổi. Cô nằm đó, thấy tim mình
bắt đầu vụn vỡ. Khi bắt đầu suy
nghĩ về mọi thứ giữa cô và anh.
Cô nhận ra rằng. Tình cảm giữa
họ có một sự khác biệt quá lớn.
Như một đại dương thênh thang
không có điểm dừng. Giống như
việc khi bạn thấy một người cô
đơn đang đi song song với bạn
trên cùng một con đường của
cuộc đời nhàm chán này. Bất
giác cả hai tìm thấy nhau. Lúc
ấy bạn cảm thấy, mình có thể
cùng san sẻ ngay nỗi cô đơn sau
cái ôm với một người hoàn toàn
xa lạ. Không đòi hỏi ở họ quá
nhiều. Chỉ san sẻ cho nhau. Như
một sự ngẫu nhiên đầy lô-gic.
Và với anh cũng vậy. Giữa cô và
anh, đều mang trong mình một
sự cô đơn riêng biệt. Tựa hồ như
người đàn ông mà cô nghĩ sẽ ngự
trị trong trái tim mình. Có thể
cùng cô sống trọn một cuộc đời.
Bỗng tan biến như chưa hề tồn
tại. Cô chỉ còn một mình và
hoàn toàn cô độc. Căn phòng
hôm nay thật rộng lớn. Những
người cô đơn luôn sợ cảm giác
rộng lớn. Cô không còn nhớ,
mình đã gọi tên những cảm xúc
đi qua trong lòng thế nào. Đã có
lúc nó nhẹ như mây. Nhưng tất
thảy đều đã đi qua.
Tám giờ sáng. Giống như tám giờ sáng của những ngày trước. Cô
nằm trên chiếc giường cạnh cửa
sổ. Cô khẽ đưa bàn tay nhỏ nhắn
của mình lên cao, ngắm nhìn
đôi tay gầy trong nắng. Nắng
buổi sáng lúc nào cũng thật nhẹ.
Và trong lòng lúc này cũng thật
nhẹ. Giống như hiện tại lúc này.
Cô (lại) trở thành một người phụ
nữ đơn độc. Với trái tim đã từng
có một lỗ trống hoác bao la. Cô
luôn hy vọng, bản thân đủ dũng
khí để vứt bỏ mọi thứ. Ở một góc
phòng, radio cứ miệt mài rên rỉ
một bài ca về một câu chuyện
tình viết dở. Cô khe khẽ hát theo.
“…Một chút hương thơm còn lại.
Một ánh mắt quen để lại.
Một lối đi trên con hè nhỏ.
Và mưa nắng hay mùa vẫn qua.
Một tiếng reo đêm ngần ngại.
Một chiêc môi hôn vụng dại.
Và bước chân trên con hè nhỏ.
Cùng cơn gió qua cửa trú đông.
Nhưng ước mong đã đưa chúng
ta xa hai bờ.
Đã mang hết đi những điều thân
thuộc.
Chỉ còn giấc mơ
Đã mang hết những điều thân
thuộc.
Chỉ còn giâc mơ để giây ngôi
đây.
Và em sẽ luôn mong gần lại.
Vòng tay ấm khi mùa đông bắc
về.
Những đêm nằm im sương sớm
gió mùa.
Và em sẽ mãi luôn kể lại.
Nụ hôn khẽ khi mùa xuân bắt
đầu.
Những gì đã qua em sẽ để dành
suốt đời…”
Trời Sài Gòn một ngày tháng
Sáu. Những tia sét như lưỡi dao
rạch nát một vùng trời. Như mọi
buổi sáng, anh rời khỏi nhà từ
rất sớm. Cô ngồi dưới nền nhà,
lặng lẽ gói gém mọi thứ vào vali.
Đặt Deli vào cái lồng của nó.
Lặng lẽ uống một tách café. Rồi
sau đó,cô đã một mình trở về Hà
Nội. Và không nói với anh một
lời. Cuộc đời có quá nhiều tháng
Sáu. Cuộc đời có quá nhiều
những cơn mưa. Thế đấy, cô
được dạy rằng: Tình yêu cũng
rất khắc nghiệt ! Tỉ dụ một ngày,
khi bạn chưa chuẩn bị mọi thứ
để biết rằng sẽ thế nào khi người
một người lạ bước chân vào cuộc
đời bạn và bất ngờ một ngày bạn
lại muốn vội vã bước đi chỉ vì
bạn nhận ra, sự vội vã ấy đều là
phản xạ khi sự cô đơn bất giác
tạo thành.
Chia tay. Cô luôn hoài nghi có
phải đó là chia tay? Chỉ biết là
cô đã bước ra khỏi cuộc đời của
một người lạ là anh và không
nói một lời. Cô không muốn biến
mình thành bầu trời ủ rũ.
Không khóc. Cô không khóc. Chỉ
là cô muốn mọi thứ kết thúc. Tin
nhắn anh réo gọi trong điện
thoại đủ để cô thấy đau lòng.
Khi mọi thứ bắt đầu, mọi thứ
đều không cần một lý do rõ
ràng. Vậy thì lúc kết thúc, cần gì
một lý do trong vô vàng những
lý do để đem ra suy xét? Nhưng
cô biết chắc một điều rằng, sẽ
chẳng bao giờ nhìn thấy nụ cười
vui vẻ thật sự khi anh – một
người dưng hoàn hảo - khi còn ở
bên cô.
Cô thầm mỉm cười, như một lời
cảm ơn.
Những gì đã qua em sẽ để dành
suốt đời…