Cậu bảo cậu thích mùa đông để
khi tớ kêu lạnh cậu lại cầm tay
tớ lên hà hơi vào đấy. Cậu thích
thi thoảng lén đến bên tớ áp
đôi tay lạnh buốt của cậu vào
má tớ, làm tớ hét ầm lên...
-Này Gấu, Nhím trông thế nào?
Cậu cười hi hi rồi bắt đầu lên
giọng:
-Da ngăm ngăm, mắt bé như 2
hạt đậu, gò má có mấy đốm tàn
nhang,mũi hơi hếch, môi cong
Tớ xịu mặt xuống, không nhìn
thấy vẻ mặt gian xảo của cậu:
-Gấu đừng tả nữa, trông Nhím
xấu xí thế à.
-Hi hi. Lừa nhím đấy. Để Gấu tả
thật cho mà nghe này. Mặt nhím
bầu bầu, 2 má phúng phính,
nhìn yêu lắm. Da trắng hồng,gò
má cũng không có tàn nhang
đâu. Mắt to, tròn xoe, môi chúm
chím .
Mắt tớ sáng lên rồi lại xịu xuống
ngay.
-Gấu lại lừa Nhím phải không?
Cậu vội vã:
-Gấu không lừa Nhím đâu.Nhím
dễ thương thật mà!
Tớ cười toe rồi 2 đứa lại tíu tít
cùng nhau chơi đồ hàng.
***
-Hôm nay trời đẹp lắm ,Gấu dẫn
Nhím ra ngoài chơi nhé!
Tớ gật đầu cái rụp rồi nắm tay
cậu bước đi.Dễ chịu quá!
-Đây là nơi nào hả Gấu?
-Là con đường nhỏ cạnh nhà
Gấu đấy. Có cây xanh mát rượi
này ,có hoa nở này, có cả chim
hót nữa. Đấy!
Nhím nghe thấy không?
Tớ lặng yên lắng nghe. Đúng rồi.
Chim hót hay quá, lích rich
trong bụi cây.
-Gấu ơi, Cây như thế nào? Hoa
như thế nào? Nhím muốn được
thấy chúng quá.
-Cây màu xanh cao cao như cái
nhà ấy,tán to rộng,mát ơi là
mát. Hoa màu đỏ này,vàng này
cam này rực rỡ như váy của
Nhím ấy. Nhím thích không?
-Ôi! Chắc là đẹp lắm. Nhím
muốn thấy cây, thấy hoa quá!
-Gấu tin là sẽ có ngày Nhím
nhìn thấy chúng mà. Bây giờ
Nhím hãy lắng nghe tiếng gió đi,
chị Gió đang hát đấy
Tớ tin. Nhím hướng đôi mắt về
nơi có Gấu và mỉm cười nhẹ.
Nhím tin Gấu ạ, một ngày nào
đó Nhím lại sẽ nhìn thấy.
Tuổi thơ của tớ là những tháng
ngày dính lấy cậu như hình với
bóng. Người ta vẫn thường thấy
1 cậu bé dắt tay 1 cô bé đi trên
con đường nhỏ rợp bóng cây.
Bốn mùa trong kí ức của tớ là lời
kể của cậu.
Mùa xuân
“Cây cối tươi tốt ,chim hót véo
von. Trẻ em tung tăng khoe quần
áo mới ,đi du xuân cùng bố mẹ.
Ngày Tết còn có hoa đào đẹp ơi là
đẹp.Hoa rụng rồi sẽ mọc ra quả
đào mà Nhím vẫn thích ăn ấy”.
Mùa hạ
“Bầu trời cao và trong xanh
lắm.Nắng chói chang,nóng
khủng khiếp ,chẳng ai muốn
chui ra đường cả vì sợ đen da.
Gấu được nghỉ tận 3 tháng hè
liền, tha hồ ở nhà chơi với
Nhím”.
Tớ thích ăn kem. Vậy là chiều
nào cậu cũng mang cho tớ 1 li
kem ngọt ngào .Hai đứa mình lại
cùng ăn nhâm nhi cảm giác mát
lạnh của kem dâu tan trên đầu
lưỡi .Tớ thích mưa.Vậy là mỗi
lúc trời đổ mưa,cậu lại vọt ngay
sang nhà tớ dẫn tớ ra ban công 4
bàn tay bé xíu đưa ra để mặc
những giọt nước tinh nghich
mơn trớn.
Mùa thu
“Nắng vàng tươi như mật ong
mới rót.Gió heo may nhè nhẹ
thổi.Mấy cái này Gấu mới cop
trộm trong văn mẫu đấy Nhím
không được cười đâu nha. À, Lá
vàng còn rụng nhiều nữa khắp
con đường Gấu hay dẫn Nhím đi
như phủ thảm vàng rực ấy.”
Những hôm mưa dầm dề cậu
không qua chơi với tớ được chả
có ai làm bố cho em búp bê của
tớ chẳng có ai ngồi kể lể đủ
chuyện trên trời dưới đất cho tớ
nghe.Tự dưng thấy mưa sao mà
đáng ghét!
Mùa đông
“Bầu trời xám xịt. Cây cối xác xơ
chỉ còn trơ lại mấy cành cong
queo. Lũ chim cũng bay đi đâu
hết sach rồi Nhím ạ, chắc là
chúng lạnh lắm”. Tớ cảm nhận
được cái lạnh tê tái bên ngoài.
Cậu bảo cậu thích mùa đông để
khi tớ kêu lạnh cậu lại cầm tay
tớ lên hà hơi vào đấy. Cậu thích
thi thoảng lén đến bên tớ áp đôi
tay lạnh buốt của cậu vào má
tớ ,làm tớ hét ầm lên. Tớ cũng
thích mùa đông,thích được cậu
sưởi ấm như thế,thích cả cái trò
chọc ghẹo của cậu nữa.
Nhưng mùa đông năm nay, tớ
phải đi rồi. Bố mẹ quyết định
đưa tớ sang Mĩ nơi mà đôi mắt
tớ có cơ hội được chữa lành.
Ngày tiễn tớ ,cậu xỏ vào tay tớ
đôi găng ấm áp :
- Nhanh khỏi bệnh để trở về với Gấu nhé!
Tớ ôm choàng lấy cậu, khóc thút
thít :
- Nhím sẽ nhớ Gấu lắm !
Sau ca phẫu thuật kéo dài gần 10
tiếng một tháng tĩnh dưỡng ,mất
tớ phục hồi thị lực. Lần đầu tiên
tớ được thấy bố mẹ.Tớ khóc òa
khóc vì hạnh phúc. Tớ soi
gương ,ngắm mình thật kĩ. Trán
bướng và đôi mắt to tròn làn da
trắng hồng đôi môi chúm chím,
gò má cũng chẳng có vết tàn
nhang nào.
Hóa ra Gấu không lừa tớ…
Nhưng mà tớ vẫn chưa được
nhìn thấy Gấu!
Bước ra ngoài tớ vẫn nhớ như in
lời cậu hôm nào: "Mặt trời màu
vàng, đám mây trắng xốp như
bông,cây màu xanh, hoa màu
đỏ, màu vàng rực rỡ như chiếc
váy của Nhím.
Tớ đã một mình trải qua bao
mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông như
thế, lòng vẫn khắc khoải nhớ
mãi người bạn thuở ấu thơ năm
nào!
***
Tớ trở về, lại vào mùa đông!Đây
là con đường nhỏ Gấu vẫn
thường dẫn tớ đi chơi tớ cứ đứng
lặng như thế, hít hà cái tinh
khiết của đất trời .Không biết
Gấu còn nhớ Nhím không?
Có tiếng bước chân dẫm lên lá
khô nghe ròn rụm .Rồi 1 đôi tay
lạnh buốt áp chặt lên má tớ. Tớ
giật mình choàng mắt hét ầm
lên. Trước mặt tớ là nụ cười ấm
tới nỗi làm trái tim tớ như tan
chảy.
-Nhím vẫn dễ thương như ngày
nào.
Là Gấu… Trái tim tớ thổn thức.
Tớ ngắm mãi gương mặt này.
Gương mặt mà suốt thời bé thơ
tớ vẫn luôn ước được nhìn thấy
một lần. Tớ cười thật tươi lè lưỡi
chọc Gấu.
- Hóa ra Gấu trông thế này.
Chẳng đẹp trai như Nhím tưởng
tượng tí nào.
- Gấu biết Nhím sẽ trở về mà.
Nhớ Nhím thật ấy!
- Gấu à, hôm nay lại như ngày
xưa nhé!Nhím chẳng nhìn thấy
gì cả ,Gấu kể Nhím nghe ngoài
trời hôm nay thế nào đi.
Tớ nhắm mắt, nắm chặt tay Gấu
để Gấu dẫn đi trên con đường
đầy lá.
-Cái cây cao như nhà Nhím ấy,
tán to như cái ô khổng lồ mùa
hè đầy lá xanh.Mát lắm. Hoa
màu đỏ này,màu vàng này …rực
rỡ như chiếc váy hồi bé Nhím
mặc ấy,thơm cực.Còn lũ chim
chắc trời rét nên trốn biệt hết
rồi…
Và rồi Gấu cứ thao thao bất
tuyệt về những điều tuyệt vời tự
nhiên ấy mà không biết ánh mắt
của Nhím nhìn Gấu thật chăm
chú.
“Gấu ơi, Nhím chẳng cần nghe gì
thêm nữa đâu, chỉ cần biết Gấu
đi bên cạnh Nhím như thế thôi
vì Gấu là bốn mùa trong Nhím
rồi”…